Viết cho con ngày thôi nôi

Hôm nay là ngày con yêu vừa tròn 12 tháng tuổi. Mới đó mà con của mẹ đã có ngày sinh nhật đầu tiên (thôi nôi) rồi.

Con có biết là khi con tròn một tuần tuổi thì bà ngoại phải về nhà. Trong những ngày không có bà ở bên, ba đi làm tối ngày, mẹ một mình xoay xở chăm con. Những lúc con thức giấc, khóc ngằn ngặt, lòng mẹ như lửa đốt.

Mừng con của mẹ 1 tuổi

Rồi mẹ đung đưa, ngâm nga giai điệu của bài hát bà thường ru con ngủ. Mẹ chưa biết hát ru, chỉ biết ru con bằng tiếng đưa hời hời. Nghe tiếng mẹ khe khẽ, con cựa quậy một lúc, khóc thêm vài tiếng rồi lim dim ngủ. Con ngủ chưa say, mẹ lại tiếp tục ngâm nga. Giữa đêm khuya vắng, tiếng ru của mẹ vẳng vào bóng tối. Lòng mẹ chợt nao nao, sống mũi cay xè rồi ứa nước mắt lúc nào không hay.

Mẹ nhớ tiếng hát ru của bà và cụ ngoại. Ngày xưa bà và cụ vẫn thường thay nhau ru mẹ cùng các dì của con ngủ. Tiếng ru ngọt ngào đưa cánh cò, cánh vạc, dòng suối, bờ tre... vào những giấc mơ bé bỏng. Những câu hát chứa chan yêu thương đã bao bọc quãng đời thơ ấu của mẹ.

Bây giờ mẹ và các dì đều đã trưởng thành, ngót nghét cũng hơn 20 năm trôi qua, mẹ không còn được nghe tiếng ru da diết trước khi ngủ. Cụ ngoại giờ mắt mờ tai lãng, chẳng còn đủ sức làm gì, chỉ còn bà ngoại hát ru con hằng đêm bằng những câu hát ngày xưa đã nuôi lớn mẹ.

Cũng giai điệu ấy, lời ca ấy, nhưng đến tận hôm nay, mẹ mới nhận ra bao nhiêu tình yêu được ấp ủ trong đó. Những câu hát ru của bà và cụ không bao giờ nhắc về những chuyện chia ly, buồn khổ mà chỉ luôn kể về điều tốt đẹp, như sợ rằng những buồn phiền sẽ vận vào cuộc đời con cháu, như gửi gắm những ước ao về hạnh phúc mai sau.

Sinh con rồi nuôi con, mẹ mới hiểu những trăn trở, thấp thỏm và hơn cả là tình yêu thương vô hạn của bà và cụ.